Đường Tử Tức
Số tôi cô quả, mạng tôi cô độc, cho nên không vợ không con. Thế thì còn nói chi về đường tử tức vượng suy. Cái bà thầy bói năm xưa, đến là vớ vẩn. Cầm tay tôi bà nội bữa hôm đó nói thánh nói tướng,
— Cậu này đường tử tức vượng. Đông con nhiều cháu.
Tôi mười bẩy tuổi đang kiếm đường vượt biên. Chị Hương tôi mang bà thầy bói về coi chuyến vượt biên tuần tới ở Chu Hải có may mắn thuận buồm xuôi gió hay không. Thế mà bà thầy lại lãng òm, nhảy sang chuyện đường tử tức đông con nhiều cháu. Vớ vẩn! Chẳng ra đâu vào với đâu. Thấy bà thầy bói lạc đường, chị tôi nói, nửa như giỡn nửa như muốn thử thách công phu bà thầy,
— Cậu này đi tu…
Bà thầy bói có mái tóc cạo trọc trắng xanh dừng lại trợn mắt nhìn tôi chòng chọc như muốn đâm lủng con ngươi. Tôi nhớ đường chân mày rậm, đen tuyền và đều như nét vẽ tranh lụa của bà thầy nhíu lại, bà thầy phản đối quyết liệt,
— Cậu này mà đi tu. Ơ! Tôi lậy chị! Cậu này mà không ít nhất là hai đời vợ thì tui là... tui chặt đầu tui xuống cái bốp, đặt ở mâm đồng, rồi hai tay tui te te dâng lên cho bà chị coi chơi nghen...
Nhìn tôi một lần nữa, bà thầy bói phán những câu nghe lạnh người, rợn tóc gáy tựa như giây phút người ta cúng mở cửa mả 100 ngày,
— Nhà chị là còn hên đó nghen! Hồng đức ông bà để lại còn cao lắm. Chứ không đó hả, hồi đó bà mụ mà lỡ tay nặn cậu này ra con gái là mệt cầm canh rồi đa. Nhìn coi, con mắt ướt rượt, đuôi mắt cười cười có đuôi. Không rước cửa trước cũng đóng cửa sau là cái người này. Mà tui nói tình thiệt đó nghen, cậu này mà là con gái thì hên lắm cũng nhà thổ, mà xui hơn nữa thì cũng chỉ ở nhà chòi mà thôi!
Nhìn khuôn mặt chị em tôi xanh lét, bà thầy đổi đề tài, quay lại chuyện bói toán,
— Nhưng mà thôi, chuyến tàu này lành ít dữ nhiều. Tôi khuyên cô không nên đi, bởi cung mạng cô xấu lắm.
Bà thầy bói trọc đầu nói đúng chỉ được câu này. Thiệt tình là như vậy, chuyến tàu hôm đó, con gái đụng hải tặc, bị bắt hết, con trai bị chém bay đầu, chỉ còn sót lại người già da mồi tóc bạc. Máy tàu bị gỡ, thuyền lênh đênh trên biển, không lương thực, không nước uống, người ta ăn thịt người tỉnh bơ như ăn sáng một ổ bánh mì kẹp chả lụa. Tôi nhớ bà cụ khoảng sáu mươi tuổi, đầu vấn khăn nhung gọn gàng, ngồi yên, đưa vào miệng miếng thịt nhai sần sật. Nhai hết miếng thịt, bà cụ cúi xuống, lấy gấu quần lau miệng như một thói quen thường lệ. Thấy tôi nằm mê mệt trên khoang thuyền, nhiều cặp mắt trầm tĩnh đợi chờ giây phút sẽ tới. Nhưng không, như một phép lạ, tôi đặt chân lên bờ biển Trengganu của Mã Lai với đôi mắt vàng sền sệt mầu nghệ; người ta nói bởi những miếng thịt người! Cao Ủy Tỵ Nạn đưa thẳng tôi vào phòng Cấp Cứu bệnh viện Sick Bay trên đảo Pulau Bidong!!!
Một tuần sau, tôi gặp bà chị họ và con cháu gái đã bị mục đảo gần hai năm trong trại tỵ nạn Bidong tình xù. Thấy tôi mắt vàng sung sũng, da xanh mướt nằm trên giường bệnh trắng toát bệnh viện Sick Bay, bả ấy rú lên,
— Ơ! Con Hương đâu?
Tôi lắc đầu, nhìn bà chị, thều thào nói không ra lời! Tôi mê man bất tỉnh trong phòng hồi sinh. Nguyên một tuần lễ, tôi chỉ nhìn thấy những miếng thịt người tươi roi rói! Tôi mở mắt ra, hét to!
...
□ Xin đọc phần tiếp theo trong tập truyện ÔNG GIÁO BÁN MẮM sắp xuất bản năm 2021.




Comments
Post a Comment